PHÍA TRÊN BẦU TRỜI CÓ GÌ?

“Con người chỉ trú tạm ở một vùng giữa trời và đất, có thể kết nối được một phần nhỏ nào đó với bầu trời. Và bầu trời là một thế giới còn bao la hơn cả những đại dương”

NGƯỜI TA QUÁ BẬN ĐỂ CHỌN LẤY XÓT THƯƠNG NHAU?

Những ai chưa bao giờ mảy may thoáng nghĩ đến cái chết sẽ chỉ biết đặt nghi vấn mãi về quyết định rời khỏi thế giới của một người trong tò mò khó hiểu. Có những khắc tôi thoáng nghĩ lẽ nào chúng ta nhẫn tâm tới mức đứng trước sự ra đi của một ai khác vẫn có thể buông lời trách họ hèn nhát và yếu đuối chẳng xót thương?

NĂM LÁ QUỐC THƯ

Những điều nghiễm nhiên có còn là nghiễm nhiên, nếu như ta đứng ra một góc khác và nhìn lại? Những chuyện bình thường có còn là bình thường, nếu như ta thử tách mình ra khỏi đó và quan sát? Phải chăng toàn bộ khối tư duy, nhận thức, hành động và nói năng ấy chỉ là cái tất yếu mà ta muốn nó là tất yếu, bởi ít nhiều đều thu được lợi ích cá nhân từ đó?

KÝ SINH TRÙNG – CỨ PHIM CANNES LÀ PHẢI KHEN?

Có lẽ phải tới 99% bài viết trên mạng ở thời điểm này đều khen phim hay, phim đỉnh, phim sâu cay, vân vân và mây mây. Khen nhiều (và khen giống nhau) đến nỗi kiếm một ý kiến trái chiều khó như mò kim đáy bể. Ai mà dám không khen phim được giải Cành Cọ Vàng cơ chứ?

NGHỈ VIỆC, KHI NÀO LÀ ĐÚNG THỜI ĐIỂM?

Bất kể với lý do nào, quyết định ở lại hay rẽ sang một ngả đường mới sau chuỗi ngày dài đằng đẵng ấy thực sự là một thử thách, và bạn chỉ được quyền chọn một mà thôi.

TÌNH YÊU HÀ NỘI

Tình yêu, vốn dĩ là một thứ không thể làm giả, cũng không phải là điều có thể chỉ dựa vào nỗ lực bề mặt mà tạo được thành.

ĐIỀU CẦN NHẤT

“Thế giới đang bệnh hoạn, sự sống đầy khổ đau nên đâu đâu dường như cũng lóe sáng một niềm hi vọng mới, một sứ giả đem lại vỗ về an lạc, đầy hứa hẹn.” (Câu chuyện dòng sông – Hermann Hesse)